Giải thích từ ngữ



CUNG ĐIỆN BẰNG NGÀ

Sáng tác: Henry Barraclough
“Ivory palaces"

“Kìa áo Chúa thơm không chi sánh kịp được,
Vì đã tẩm trong một dược;
Mùi hương bay vào tâm tôi phảng phất thơm,
Tưởng đứng trên đồi hương nam.
Lìa đền bằng ngà Ngài hạ giáng nơi trần,
Đây nơi ti ô trăm phần,
Vvì lòng đại từ nên Chúa ra đi, bỏ bửu cung tiếc gì.”

Billy Graham kể lại rằng thánh ca nổi tiếng “Cung điện bằng ngà” được viết rất gần nơi ông ở, vùng núi North Califonia. Mùa xuân năm 1915, nhà truyền giáo Chapman đang giảng tại Montreat, cùng với ông có nhạc trưởng Alexander, đơn ca A. Brown và người đàn dương cầm H. Barraclough.

Barraclough, tác giả của bài hát này, là người Anh 24 tuổi, đã gặp Chapman năm trước trong lúc truyền giảng tại Anh quốc.

Trong một buổi tối Chapman nói về Thi 45. Ông tin rằng và Billy Graham cũng vậy, đây là Thi Thiên tiên tri về sự tương giao giữa Christ là chàng rễ và cô dâu là Hội thánh.

Câu 8 là bài giảng của Chapman: Thuốc thơm và nước hoa Đông phương được dùng nhiều cách, được đổ trên quần áo để mùi hương tỏa ra như là từ chính hàng vải. “Một dược” và nước hoa thơm lạ, được đồng hóa với sự khoái lạc và vui mừng, biểu tượng cho vẻ đẹp của Christ - Vẻ đẹp lôi kéo chúng ta đến với Ngài. “Trầm hương” được dùng để ướp, gợi nhớ Chúa Giê Xu có nhiều đau buồn trong cuộc đời tại thế, điểm cao là cái chết sĩ nhục và đau đớn trên thập tự giá. “Nhục quế” được dùng như thuốc xoa, Giê-xu Christ như là dầu thoa, chữa lành những vết thương của tội lỗi khi chúng ta nhìn Ngài trong sự ăn năn.

Sau buổi tối thờ phượng, Alexander và Barraclough cùng vài anh em đi xe về quán trọ YMCA Blue Ridge. Ngồi băng trước, chàng Barraclouh suy nghĩ đến sứ điệp, và 4 câu ngắn của điệp khúc hiện ra trong óc chàng. Khi họ ngừng tại một quán ở làng nọ, chàng nhanh chóng viết ra trên một tấm thiệp nhỏ, miếng giấy duy nhất có sẵn. Trở về quán trọ, chàng sáng tác 3 câu đầu sử dụng đại ý của sứ điệp của Chapman. Sáng hôm sau, bà Alexander và ông Brown tôn vinh bài hát mới trong buổi họp tại Montreat.

Về sau, tiến sĩ Chapman đề nghị Barraclough thêm vào đoạn 4 nhắc nhở chúng ta rằng một ngày kia Christ sẽ trở lại mặc áo vinh hiển. Tôi tin rằng suốt cõi đời đời, chúng ta sẽ được nhắc về vẻ đẹp của Chúa, sự thương khó vì chúng ta, và sự tha thứ và tẩy sạch mà Ngài dự bị cho chúng ta.

Henry Barraclough không phải là nhạc sĩ sáng tác nhiều bài hát. “Đền ngà” là bài duy nhất nổi tiếng và được hát khắp thế giới. Sau cái chết của Chapman, Barraclough nhận Mỹ quốc, xứ sở của Chapman làm quê hương mình. Chàng cũng gia nhập hệ phái của Chapman (Presbyterian) và hầu việc Chúa gần 40 năm.

Quý độc giả cũng thích thú mà biết rằng chính Albert Brown, một trong song ca đầu tiên hát “Cung điện bằng ngà” đã giới thiệu Cliff, Barrows cho Billy Graham năm 1945. Lúc ấy Billy Graham đang giảng đạo tại North Carolina cho nhóm trẻ khi người hát hôm ấy không đến, ông Brown đề nghị Billy Graham mời hai nhạc sĩ trẻ là Cliff và Billic Barrows đang ghé thăm trên đường đi hưởng tuần trăng mật, đó là khởi đầu của nhiều năm cùng nhau hầu việc Chúa cùng với Billy. Trong các chiến dịch truyền giảng của Billy Graham, Bev. Shea thường hát bài này, lắm lúc cùng với Cliff Barrows và ban hát. Họ không tưởng rằng thiên đàng sẽ thật có các đền ngà, đây chỉ là trí tưởng tượng được dùng để mô tả vẻ đẹp nhà Chúa chúng ta, nơi mà Ngài đã lìa bỏ để sống giữa loài người trên mặt đất này. Mỗi lần nghe điệp khúc này, chúng ta cảm thấy sự thấp kém của Chúa Giê-xu. Ngài là đối tượng của sự tôn thờ nơi thiên đàng, cam chịu hạn hẹp và thống khổ trong thân người. Tại sao thế?! Vì Ngài yêu chúng ta đến nỗi....

Lìa đền bằng ngà
Ngài hạ giáng nơi trần
Vì lòng đại từ
Nên Chúa ra đi